Giờ đây, em
nghĩ về anh thế nào. Em đã quen với việc không có anh? Em đã vô tình quên mất
sự tồn tại của anh trong trái tim em rồi phải không em? Có lẽ vậy nên thời gian
vừa qua anh nhận lại từ em chỉ là sự vô tâm và hời hợt. Hết rồi những tin nhắn,
những cuộc gọi mỗi sáng mai thức giấc. Hết rồi những tin nhắn, những cuộc gọi
lúc về đêm. Những cuộc nói chuyện của anh và em giờ đây anh không cảm nhận được
nhiều tình cảm như trước nữa. Sự vô tâm và hờ hợt đó của em với anh đáng sợ lắm
em ạ. Tối đến, anh ngồi co mình trong căn phòng và đợi chờ, đợi chờ... Đã bao
nhiêu tối như vậy rồi, anh không đếm được hết nữa em ạ. Anh lấy tình yêu của
mình để lấp đầy khoảng trống đang tạo ra. Nhưng hình như không đủ. Anh thấy sợ
hãi.

Khi yêu anh yếu
đuối lắm (chỉ trong tình yêu thôi nhé), em biết mà phaỉ không. Anh cần người
yêu anh quan tâm, hỏi han để anh biết được rằng ở nơi đó có một người yêu anh
và luôn nhớ về anh. Anh tin chắc bất kì thằng con trai nào khi yêu cũng muốn
được người yêu mình quan tâm, chăm sóc, động viên. Nhất là khi yêu xa như anh,
em ạ. Chỉ cần tin nhắn hay cuộc gọi mỗi sáng cũng đủ cho anh có thêm động lực
để làm việc cả ngày. Chỉ cần cuộc gọi mỗi tối cũng đủ để anh quên đi ngày làm
việc mệt mỏi mà chìm trong giấc ngủ rồi em ạ. Như vậy có quá khó không em. Anh
nghĩ nếu còn yêu người ta sẽ làm vậy đấy. Còn yêu anh hãy cho anh cho anh cảm
nhận được tình cảm của em, em nhé.Anh nói những điều này với em chỉ để em hiểu anh, chỉ mong muốn rằng em cũng sẽ trải lòng mình ra giống như anh vậy. Anh cần biết suy nghĩ, tình cảm hiện tại của em. Như vậy sẽ tốt hơn cho anh và em và cả cho tình cảm của hai ta nữa em ạ.
